4 Carnoet – Brittany | Hành trình ẩm thực châu Âu kỳ 4.2


Thời gian ngắn ngủi với gia đình Florence là một trong những khoảng thời gian đáng nhớ nhất trong chuyến đi của tôi.
Ở cô, tôi nhận được sự đồng cảm và sẻ chia.  
Tôi hiểu rằng, ở đâu đó, sẽ luôn có những người giống mình. Những người hiểu và chấp nhận sự khác biệt.

wpid-Brittany-huyenchi11-1-2012-08-21-06-52.jpg

Airbnb vs Hostel

Florence là host* của tôi ở Carnoet – Brittany. Tôi tìm được Florence qua Airbnb – một website kết nối những người đi du lịch và những người có phòng trống nhà thừa cho thuê mà Kartina bạn tôi giới thiệu khi biết tôi đang lên kế hoạch cho chuyến đi du lịch ẩm thực này.

* Host là người chủ cho bạn thuê phòng ở nhà họ.

Lúc đầu do chưa có kinh nghiệm dùng dịch vụ của Airbnb nên tôi chỉ liên lạc với Florence trước 1 ngày. Hậu quả là tôi chờ mãi mà không nhận được thư hồi âm của cô nên phút chót ngồi ở Dalloyau – Paris trước khi đi Brittany, tôi đã phải đặt phòng khách sạn thay thế.

Từ sau đó, thay vì liên lạc với một chủ nhà duy nhất, tôi liên lạc sớm với 3-4 người để chắc chắn rằng sẽ có người trả lời mình kịp thời và họ phải còn phòng.
Vậy mà vẫn có lần tôi không thể thu xếp được chỗ ở, như là khi tôi đi từ Florence lên vùng Umbria chẳng hạn.

Đặt phòng qua Airbnb và được ở nhà những người địa phương cho tôi nhiều trải nghiệm quý giá. Tuy nhiên từ 1/3 chặng đường còn lại tôi chuyển sang đặt hostel qua Hostel World. Tôi di chuyển liên tục và việc đặt phòng qua Airbnb ngốn quá nhiều thời gian của tôi.

* Hostel là một dạng nhà trọ, nếu ở khách sạn bạn thường thuê một mình một phòng thì ở Hostel bạn thường sẽ chung phòng với những người khác nữa. Mỗi người một giường.

Bạn thử nghĩ xem, bạn chỉ ở Toulouse 1-2 ngày mà phải dành cả một buổi sáng để email qua lại sắp xếp chỗ ở tại Lyon thì có … đau lòng không?

Điều khác biệt giữa việc đặt phòng qua hệ thống Hostel World và Airbnb là sự chắc chắn, nếu ở trên hệ thống của hostel thông báo là còn phòng thì chắc chắn là sẽ còn, bạn chỉ cần nhấn nút đặt là xong, còn Airbnb thì không có gì đảm bảo cả. Mặt khác, ở hostel thường sẽ luôn có lễ tân trực sẵn, còn chủ nhà của Airbnb thì có thể sẽ không ở nhà khi bạn tới. Chẳng hạn như hôm tôi đến Venice từ 14:35 nhưng phải chờ Enrica tới 17:00.

Tuy nhiên, nếu thời gian dài và thoải mái hơn, tôi vẫn khuyến khích việc kết hợp đồng thời Airbnb và Hostel.

Bạn cũng có thể dùng Couchsurfing. Nhờ Couchsurfing mà tôi gặp Antonio ở Bologna và có những câu chuyện thú vị. Tuy nhiên, nếu dùng Couchsurfing thì bạn cần cẩn thận hơn một chút vì nó khá nhộn nhạo.

* * *

Quyết định đi Carnoet khi đã ở Brittany

Chiều tối ngày 20/08, khi đã tới Rennes, check-in và về phòng khách sạn, tôi mới nhận được email trả lời của Florence.
Cô xin lỗi vì hồi âm muộn do phải đưa hai đứa trẻ về Concarneau với bà ngoại. Cô nói – nếu tôi vẫn muốn đến Carnoet thì cô sẽ đón tôi ở ga tàu Penity. Cô rất vui nếu được kể về ẩm thực truyền thống xứ Bretagne với tôi.

Không chần chừ một giây, tôi hào hứng viết email đồng ý. Làm sao tôi có thể từ chối tới trang trại của xứ Bretagne, lại còn được nói chuyện với người địa phương về ẩm thực truyền thống nữa chứ?!

Chiều ngày 21/08 theo hướng dẫn của Florence tôi đi tàu đến ga Le Penity hẻo lánh vùng Carnoët. 
Khi tàu dừng lại tôi thấy một người phụ nữ và một chiếc ô tô cũ kỹ màu xanh da trời đang ở đó.
Ga tàu ở đây chỉ là một khoảng đất trắng trống với một mái nhà chờ hoen rỉ, vài đám cỏ mọc lưa thưa đối lập với con đường ray xanh mươn mướt lóng lánh ánh vàng mà tôi đang mê mẩn chìm đắm.

Một lát sau là tôi đã yên vị trên chiếc xe cà tàng có cả bụi đất và rơm rạ, băng qua những con đường uốn lượn thanh bình mướt mát. Và khoảng 4 phút sau chúng tôi về đến nhà.

Sau khi nhận phòng, tôi cùng với Florence ra thăm vườn. Cô giới thiệu “trang trại” nhỏ bé rồi dẫn tôi ra chuồng gà và chuồng thỏ. Cô nói, vật nuôi ở đây chia làm hai loại. Những con được đặt tên thì là thú nuôi, còn lại là thực phẩm. Ví dụ như con gà trống kia là quà sinh nhật của con trai cô, nó là bạn, họ sẽ nuôi tới già, chết thì chôn chứ không thịt. Và câu chuyện của chúng tôi cứ thế hun hút đi…

Buổi chiều hôm ấy, tôi bám đuôi vợ chồng Florence tham gia một buổi họp phản đối lại nhà máy nuôi gia cầm nhất là lợn bởi vì nó gây ô nhiễm nguồn nước.
Nhiều gia đình ở đây vẫn dùng nước giếng làm nước ăn nên nếu chất thải không những bốc mùi hôi thối mà còn ngấm thẳng vào đất vào nguồn nước thì nó sẽ ảnh hướng nghiêm trọng tới đời sống và sức khoẻ của người dân.

Mọi người vui mừng vì “cuộc chiến” dai dẳng cuối cùng cũng có chút khởi sắc khi báo trí bắt đầu vào cuộc. Nhưng người đân cũng mơ hồ chưa biết kết quả liệu có được như mong muốn bởi sự việc không hề đơn giản và còn dây dưa đến nhiều bên.

Bù lại việc ngủ gà gật trên ghế dù đã rất cố gắng, tôi được uống rượu địa phương và đi lại nói chuyện với mọi người vào cuối buổi. Thú thực là tôi không còn nhớ rõ cách họ pha rượu vào nhau như thế nào nữa, tôi chỉ còn nhớ là nó ngon.

ĂN TỐI

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-146-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg

Tối hôm ấy, chúng tôi ăn uống rất đơn giản. Món chính với xúc xích, nui luộc và bơ. Món tráng miệng với bánh ngọt và mứt táo.
“Tuềnh toàng” vậy mà tôi thấy ngon quá!

Xúc xích nhỏ dài đậm đà chất thịt ngon thơm chứ không phải loại xúc xích béo tròn vựa mỡ hoặc giò lợn èo uột ở siêu thị, bơ bở nhầy nhầy. Cắn một miếng là chết một miếng. Xúc xích mằn mặn khi ăn với nui hoà vào nhau thành một thứ hương vị đậm đà bùi béo, lại được điểm thêm một chút bơ hảo hạng “chết mèo” thì lại ngon thêm một bực nữa.

Tôi sung sướng lắm. Sự bất ngờ thú vị luôn làm ta hạnh phúc, luôn luôn là như vậy. Giống như khi ta đang không để ý thì bị chồng thơm chụt một cái vậy.

Khi Florence vừa mở gói bơ ra thì tên mèo ở đâu đã thấy quanh quẩn hít hà đòi hỏi.
Florence kể, mèo tinh lắm, đây là loại bơ organic ngon nhất mà cô thường mua, cứ mở ra là nó “đòi phần”, chứ hôm nào mà cô mua loại khác thì nó cũng vẩy đuôi bước qua.

Một điều nữa gây nên sự hứng khởi cho tôi là món mứt táo. Thông thường, nghĩ tới làm mứt là ta nghĩ tới dùng đường để bảo quản. Vậy mà ở đây, Florence nấu táo nguyên chất không cho đường hay bất kỳ thứ gì khác mà vẫn để từ nằm trước tới năm sau.

Florence cũng kể cho tôi cách cô làm nước táo như thế nào. Và nhờ đó mà 3 tấn táo ở vườn nhà tôi năm đó đã đi vào chai lọ.

Mùa táo năm trước, chồng cô mang máy sang cắt cỏ giúp láng giềng, đổi lại họ cho mình cơ man nào là táo – nhà cô phải lấy xe kéo “khuân” về.
Cuộc sống ở làng quê là như vậy. Mình giúp bạn, bạn giúp mình, cần gì thì sang nhà “hàng xóm” xin chứ không phải đi mua.

Tôi nhớ ngày xưa còn ở nhà ông bà ngoại. Nếu cần lá tre chúng tôi sang nhà bà Thanh. Nếu cần khế chúng tôi chạy sang nhà ông Quận. Nếu cần lá mắc mật chúng tôi sang nhà ông Tước.Lại có cô Nga chạy sang nhà bảo, ông bà cho con xin ít lá đinh lăng, xin ít lá ngải cứu, thế rồi cứ thoải mái ra vườn lấy.

BỮA SÁNG

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-163-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg

Tôi chỉ ở với gia đình Florence một ngày, đầu giờ chiều ngày 22/08 tôi quay lại Paris để bắt tàu đi Bordeaux.
Trước khi đi tôi còn kịp ăn sáng và ăn trưa với gia đình cô.

Chúng tôi ăn sáng với bánh mì và mứt nhà làm cùng với bơ tuyệt cú, nhưng tôi ấn tượng nhất là bát trà to “tổ bố”. Đó là lần đầu tiên tôi thấy người ta uống trà vào bát, mà lại là bát tô to như vậy.
Hoá ra ở Pháp, ít nhất là một số vùng tôi đi qua như Toulouse, Lyon, họ uống nhiều trà như vậy vào bữa sáng. Không phải chỉ uống một bát, mà tới hai bát liền.

Hôm đó Florence dành cả buổi sáng với tôi. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều về cuộc sống, về nhưng con người như tôi và cô – những kẻ “lập dị”. Chúng tôi nói chuyện về đồ ăn, về ngôn ngữ và văn hoá Bretagne.

Florence nhiệt tình vô cùng, cô liên hệ với xưởng làm xúc xích để tôi tới xem, cô hỏi chỗ ở miễn phí cho tôi, và cô còn giữ tôi ở lại để tham gia lễ hội ẩm thực ở Nannes. Nhưng quả thực, lần này tổng thời gian “lang bạt” của tôi là 1 tháng, tôi lại muốn đi nhiều nơi nên không thể nấn ná ở đây quá lâu. 

LÀM GALETTE VÀ CREPE

wpid-wpid-GaletteBrittanyHuyenChi1208-043-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg

Trưa hôm đó chúng tôi làm bánh galette, loại bánh pancake mặn làm từ bột buckwheat (bột kiều mạch). Florence say sưa truyền dạy cho tôi cách làm. Chồng cô còn bi sai xuống hầm để lấy những hạt buckwheat cho tôi xem – chúng trông như những quả bạch đàn xinh xinh khi thơ bé chúng tôi hay chơi, vậy mà ai đó tài tình lại nghĩ ra cách làm ra loại bánh trứ danh từ loại “quả” này.

Lớp vỏ bánh galette giòn nhẹ, giòn lâu mà không cứng, chứ không bị ỉu hay ươn ướt như những loại bạnh pancake thông thường làm từ bột mì. 

Florence làm bánh rất điệu nghệ, cô múc một muôi đầy bột đổ lên cái mặt phẳng tròn nóng 120 độ C, rồi cầm cái “cào tí xíu” gạt đều theo chiều kim đồng hồ thành một vòng tròn vạnh, mỏng đều. 

Chồng cô, sau khi mải mê làm cỏ ở cánh đồng, ra sức loại bỏ những cây cỏ ma rễ sâu tới 30cm, cũng về cùng ăn trưa với chúng tôi. 

Florence làm cho mỗi người một cái bánh đầu tiên rồi khuyến khích tôi tự làm. ôi thôi! Quả là nó không “dễ như ăn kẹo” nhưng ít ra tôi đã học khá nhanh.
Lần đầu tiên đổ bột tôi còn lóng ngóng và bánh không được tròn lắm. Lần thứ hai tôi làm đã tốt hơn, bánh tròn hơn dù chưa được mỏng như Florence. Làm bánh galette thì khó nhất là khâu dàn bột sao cho mỏng đều, điều đó đòi hỏi ta phải thao tác nhanh trước khi bột đông trên mặt “chảo”, tay ta phải thư giãn để cho cái cào bột lướt tròn trên mặt chảo và để lại một lớp bột mỏng thay vì bị ta ấn xuống bám bột chín dính bê bết và “hết xăng giữa đường”.

Tôi vui vì mình học những kỹ năng này tương đôi nhanh. Giống như khi tôi học tráng bánh cuốn nồi hơi vậy.
Kể ra thì cái sự hý hoáy “nghịch ngu” của tôi khi nhỏ cũng ít nhiều có tác dụng ý chứ. Những em muối đã bị ta mai táng bằng axit. Chiếc quần bị ta làm bắt lửa lỗ chỗ vì nghich Natri. Pháo hoa 2 phút bằng thuốc tím và những thứ như bánh mì “ném chết chó” … hay cái bẫy ruồi thối um.

Thời gian ngắn ngủi cùng với gia đình Florence là một trong những khoảng thời gian ấn tượng và ấm áp nhất trong chuyến đi của tôi. Ở cô tôi tìm được sự sự nồng hậu gần gũi, sự đồng cảm sâu sắc, cùng những chia sẻ về ẩm thực và văn hoá vùng Bretagne. 

Tôi càng tự tin rằng, ở đâu đó sẽ luôn có những con người khác biệt và chấp nhận sự khác biệt giống như mình.

Florence nói, trên thế giới này chỉ có 3% người như chúng tôi, nhưng 3% của 7 tỉ người cũng là một con số không nhỏ.

Hành Trình Ẩm Thực

Kỳ 1 – Revuca thân yêu!
Kỳ 2 – London, về nhà
Kỳ 3 – Paris, love at the 2nd sight
Kỳ 4 – Rennes, hải sản ngon nhất thế giới và bánh galette trứ danh

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-146-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-150-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Mứt táo không đường tự làm và bánh quy

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-163-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Mứt cam và bơ hảo hạng

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-162-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Mứt Rhubarb

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-161-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Bánh mì tự làm, khô và cứng đặc trưng nhưng khi ăn cùng mứt và trà lại hợp

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-167-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg

wpid-wpid-GaletteBrittanyHuyenChi1208-007-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Muối nổi tiếng của vùng – Fleur de Sel (hoa của biển cả)

wpid-wpid-GaletteBrittanyHuyenChi1208-039-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Hạt buckwheat – kiều mạch để xay bột làm galette

wpid-wpid-GaletteBrittanyHuyenChi1208-029-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Dụng cụ để cán bột

wpid-wpid-GaletteBrittanyHuyenChi1208-043-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Sau khi lật bánh là bước cho nhân và gập lại, nhân: trứng, phomat và giăm bông truyền thống. wpid-wpid-GaletteBrittanyHuyenChi1208-052-2012-08-21-15-23-2015-02-23-06-51.jpg
Florence dạy Gà làm bánh và nhất quyết chụp ảnh  


About huyenchi11

Huyen Chi was born in a foodie family and trained to cook at 6 year old. At 8 year old, she started to manage her family kitchen: planning meal, purchasing ingredients and cooking. She learnt first from mum but much more from grand-dad, the head-chef of the the family, an army nurse who travelled from place to place, tasted local food and cooked it. http://huyenchi11.com/about/

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *