4. Rennes – Brittany | Hành trình ẩm thực châu Âu kỳ 4 5


Hành trình ẩm thực của tôi bắt đầu từ căn bếp của mẹ, của ông ngoại, tới Slovakia, tới Anh.
Giờ tôi lê la Pháp, Ý, Tây Ban Nha và Hy Lạp… để ăn.
1 tháng, 1 mình, trải nghiệm.

 

wpid-bandodulichchauau-1-2012-08-20-16-04.jpg

Hành trình ẩm thực châu Âu của tôi kéo dài 7-8 năm và tạm kết thúc bằng 1 tháng đi chỉ để ăn.

Brittany hay Bretagne là một vùng ở phía tây bắc nước Pháp, cách Paris khoảng 450 km. Tôi muốn đến đây để thưởng thức bánh galette thứ thiệt và đồ biển tươi ngon.

18:16 tàu đến Rennes, thuộc địa phận của Brittany. 10 phút sau là tôi đã có mặt ở khách sạn Citotel Le Bretagne và nhanh chóng ở gọn trong phòng.
Đó là một phòng đơn hạng xoàng sặc mùi vôi vữa. Nhưng như thế cũng tốt lắm rồi, phòng sạch sẽ, có cửa sổ rộng thoáng, có nước ấm để tắm và có internet tốt – vậy tôi còn đòi hỏi gì hơn. 

Tôi mở toang cửa sổ để cho không khí vào, tháo giày, cởi bỏ bớt áo khoác ngoài. Tôi trả lời email rồi lập tức đi tắm nước nóng – đó là cách để tôi rũ bỏ sự mệt mỏi. 

Khi còn ở Nottingham, tôi thường xuyên “lao” vào bồn tắm những khi có cảm giác mình bị lạnh và sắp ốm – đặc biệt là vào mùa đông. Tôi tắm bồn xông hơi với các loại tinh dầu – essential oils. Có lẽ vì thế mà bạn bè hay bị lạnh và viêm họng nhưng tôi thì không. Tôi đã “trị bệnh từ trong trứng nước”. 
Tôi cũng tắm bồn cả những khi thấy tinh thần mình không tốt, dùng một số loại tính dầu có tác dụng làm ta thư giãn và phấn trấn hơn như Lavender hay Lemongrass chẳng hạn. 

Một Tháng Một Mình
Một số bạn hỏi tôi là đi một mình như thế có buồn không, có chán không?
Câu trả lời là có và không. 

Có là bởi vì, vào một lúc nào đó trong một hành trình dài, bạn sẽ cảm thấy nhỏ bé và cô độc vô cùng, chẳng hạn như khi bạn xuống ga tàu ở Naple vào lúc 10 giờ đêm và đường phố vắng lặng đáng sợ, như khi bạn bị ốm nằm vật ở vỉa hè Corfu như một người vô gia cư không đi tiếp được. Lại có những lúc tôi muốn bỏ ngang mà về. 
Pháp với Ý gì chứ, chán òm!

Nhưng quả thực, nếu được chọn lại tôi sẽ vẫn đi một mình, bởi vì chỉ khi đó tôi sẽ mở lòng hơn với thế giới bên ngoài, với những con người địa phương, với những người bạn tôi gặp bên đường. Tôi quan sát được nhiều hơn và học được nhiều hơn.

Thêm một lý do nữa là: Tôi là người hướng nội. Sau những khoảng thời gian liên tục gặp gỡ, đi chuyển hay tiếp xúc với mọi người, tôi cần khoảng lặng của riêng mình để nạp năng lượng và lại hoà mình vào cuộc sống. 

Hành trình của tôi … bắt đầu!
Như thế!

wpid-huyenchi11Brittany-1-9-2012-08-20-16-04.jpg

Đường Saint Georges – Rennes vào buổi tối.

Người Pháp và người Ý thích ngồi ở ngoài “vỉa hè” nên nhà hàng hay quá cafe thường có thêm bàn ở phía ngoài.

Riêng ở Ý, nếu muốn ngồi ngoài nhiều khi ta phải trả thêm tiền.

 

Bánh Galette thứ thiệt!

Tối hôm ấy tôi được thưởng thức thứ bánh Galette thứ thiệt khiến tôi hạnh phúc ghê gớm lắm. Trong những thứ đồ ăn hàng ngày, ăn để mà ăn, lại có những món khiến mình reo lên trong lòng và mặt mày rạng rỡ. Ở đời, ăn một miếng ăn như thế!

Nói đến đây tôi lại liên tưởng đến câu nói của Rousseau: “I feel, therefore I am”.
Hay một số câu tương tự như:
“I think, therefore I am” – Descartes
“I eat, therefore I am”
“You are what you eat”

Nhà hàng đó tên là Creperie la gavotte, là một nhà hàng địa phương (local restaurant) ở trên đường Saint Georges chuyên các loại bánh crepes và galette.

Ăn miếng đầu tôi mỉm cười, ăn miếng thứ hai mặt mày tôi rạng rỡ. Thì ra galette thứ thiệt là như thế này, lớp vỏ giòn thế này và ăn đến miếng cuối vẫn cứ giòn lự đi chứ không iu ỉu dai dai như crepe tôi ăn ở Anh, ở Slovakia hay thậm chí là ở Paris.
Quả là bá cháy!

Cả cửa hàng đông đúc mà chỉ có hai người, một người đầu bếp và một người phục vụ.
Làm việc thế này mới gọi là hiệu quả! – Tôi nghĩ bụng.

Cô đầu bếp chừng ba chục tuổi, tóc bạch kim tỉa ngắn, mặc áo hai dây để lộ hai hình xăm nhỏ chếch phía bên trên ngực trái, móng tay sơn màu xanh, ngang hông là một chiếc tạp dề màu trắng. Vai đẫm mồ hôi, cô nhanh thoăn thoắt dàn bột, lật bánh, thêm nhân từ bếp nọ sang bếp kia.
Đôi khi, nếu người bạn phục vụ chưa kịp vào bếp để ra đồ cho khách, cô sẽ tự tay mang đồ ra cho khách.

Cô phục vụ mặc áo hai dây đen quần dài màu trắng thoăn thoắt đưa menu, lấy đồ uống, phục vụ khách và dọn bàn. Cô ngọng nghịu trao đổi thứ tiếng Anh ít ỏi với tôi.

Chẳng ai thèm để ý những quy chuẩn mà tôi học về an toàn vệ sinh thực phẩm cả. Mà ở một quán ăn địa phương thì ai cần chứ, cũng giống như ở nhà mình nấu cơm thôi mà. Chúng ta cần ngon và sạch một cách bình dân, là đủ sướng rồi.

 

wpid-huyenchi11Brittany-1-5-2012-08-20-16-04.jpg

Hải sản “ngon nhất thế giới”

Sáng hôm sau, trước khi rời Rennes đi Carnoet, tôi còn kịp đi ăn đồ biển ở Tarvene de la Marine – một nhà hàng được người dân ở đây giới thiệu là phục vụ đồ biển tươi ngon.

Ngon thật!
Đơn giản nhưng … ngon.

Tôi gọi một ly rượu trắng và Plateau du Mareyeur – Seafood Platter – một đĩa đủ loại hải sản.

Đi kèm hải sản là bơ, sốt kem chua bơ, dấm pha dịu, khăn lau tay hương chanh, một cái dĩa xinh và một cái khều/nhể ốc – là một que inox dẹt, dài chừng 15cm, một đầu khoét hình chữ V được bẻ cong một chút. Thật thẩm mĩ và vệ sinh.

wpid-huyenchi11Brittany-1-12-2012-08-20-16-041.jpg

Dụng cụ khều/nhể ốc bằng inox thiết kế rất đẹp

Đồ ăn Việt ta không hề thua kém về sự phong phú và tươi ngon nhưng có lẽ về phần trau chuốt dụng cụ ăn uống, ly cốc thìa dĩa đồng bộ và phù hợp, mình còn kém họ một vài bực.

Đồ ăn của chúng ta có thể được đánh giá là có lợi cho sức khoẻ, nhưng để được nâng lên thành một thứ văn hoá ẩm thực như của người Pháp và người Ý thì ta còn phải trông chờ nhiều vào các đầu bếp, ta chưa thể dừng lại ở mức độ tự hào đơn thuần.

Ở Lyon có những cửa hàng của đầu bếp Nhật, tức là người Nhật sang Pháp học nghề bếp rồi mở nhà hàng. Có những nhà hàng bạn phải đặt trước ít nhất một tháng mới mong có chỗ.

Tôi tự hỏi?! Tại sao không phải là Trung – Pháp, Việt – Pháp mà lại là Nhật – Pháp.

Phải chăng ở chúng ta trong cái sự cầu kỳ lại có cả sự cẩu thả, qua loa. Phải chăng chúng ta chưa thực sự cầu tiến, chưa thực sự bỏ tâm sức vào trong mỗi món ăn. Về sự tỉ mỉ, tận tâm và trung thành thì quả là còn xa chúng ta mới đuổi kịp người Nhật.

 

wpid-huyenchi11Brittany-1-7-2012-08-20-16-041.jpg

Hàu “ngon nhất thế giới”

Quay lại đĩa hải sản tuyệt vời. Vì tiếng Anh của người phục vụ không tốt, còn tiếng Pháp của tôi quá tồi, nên tôi không hỏi được là họ nhập hàu từ đâu, có phải là từ Île d’Oléron gần đó?
Nhưng sau khi thưởng thức thứ hàu mặn mùi biển, óng ánh thơm mát lưu lại chút hương chanh gió biển nơi vòm họng, tôi tin là mình đã được thưởng thức một trong những loại hàu ngon nhất thế giới.

Để nuôi được hàu ngon thì cần nhiều yếu tố mà trong đó nước biển rất quan trọng, phải là nước loại A với những quy định nghiêm ngặt về hàm lượng chất độc hại. Hàu nuôi ở vùng nước này phải đảm bảo là có thể ăn sống được. Điều đó cũng đồng nghĩa là các nhà máy công nghiệp và du lịch khách sạn sẽ bị hạn chế tối đa quanh khu vực nuôi hàu.

Khi biết được sự thật này, tôi đâm ra nghi hoặc: liệu nước biển ở Việt Nam có đủ tiêu chuẩn để nuôi hàu để ăn sống được không?

Tôi đã từng ăn hàu sữa ở Đà Nẵng, hàu ở Brasserie Blanc ở gần Covent Garden với Dung và Dũng, nhưng có lẽ cái vị nước biển tinh lọc thoáng chút ozone thơm mát ấy, tôi mới chỉ được thử ở Rennes.
Còn gì sung sướng hơn, vào một ngày cuối thu trời nắng vàng, gió hiu hắt ta lại được ngồi gần con kênh thơ mộng và thưởng thức những loại hải sản ngon nhất.

Người ta hay ăn hàu với sốt mignonette là một loại sốt làm từ dấm vang trắng, dầu ăn, có thể thêm hạt tiêu đập dập và hành hoa thái nhỏ.

Hoặc như lần tôi vào Đà Nẵng, các anh chị trong đó rất nhiệt tình và phải nói là nồng hậu thì đúng hơn, đều là bạn của bạn tôi. Có một anh đi pha một thứ sốt với tỏi, tương ớt, đường và Mayonnaise. Khi ăn cũng thích vì ớt tỏi xộc lên. Nhưng thú thực, tôi thích vắt chanh hơn cả.

Bản thân hàu tươi gần như không tanh, lại nhẹ dịu, thêm bất kỳ một thứ nguyên liệu nồng sặc nào đó đều là phí hàu cả.
Còn khi ta đã buộc phải dùng gia vị để át mùi cho dễ ăn thì hẳn là hàu không ngon, ăn vào có tí hậm hực mình vì phí cái công ăn.

Tôi ăn hết bánh mì nướng với salmon spread – sự tương phản thú vị giữa bánh nướng giòn mà không cứng và sự béo ngậy thơm thơm chua nhè nhẹ đậm đà vừa phải, ăn thật dễ vào làm sao.

Tôi ăn gần hết chỗ hải sản, để lại một chút xíu vì dạ dày còn chưa quen ăn nhiều. Hơn nữa, tôi buộc phải vội cho kịp giờ tàu đi Carnoët, tới trang trại bé nhỏ, ngôi làng bình yên của Florence thân yêu.

Một Số Hình Ảnh

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-024-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Loại coca riêng ở vùng Bretagne

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-060-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Cửa hàng đông đúc mà chỉ có hai người, một người đầu bếp và một người phục vụ.
Họ làm bánh crepe và galette trên cái “chảo” như thế kia. Chảo này chạy bằng ga hoặc bằng điện.

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-027-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Ăn miếng đầu tôi mỉm cười, ăn miếng thứ hai mặt mày tôi rạng rỡ. Thì ra galette thứ thiệt là như thế này, lớp vỏ giòn thế này và ăn đến miếng cuối vẫn cứ giòn lự đi chứ không iu ỉu dai dai như crepe tôi ăn ở Anh hay ở Slovakia.
Quả là bá cháy!

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-051-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Tôi viết lời cảm ơn! Cám ơn quá đi chứ, có mấy khi được ăn đồ ăn làm mình sướng, mà giá lại bình dân.

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-077-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Họ mang cho tôi một giỏ bánh mì và một đĩa có 6 lát bánh mì nướng đen trắng xen kẽ đi kèm với sốt kem cá hồi để phết bánh.
Sốt chua dịu ngọt, ngon thơm!

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-075-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Nước dấm, bơ và sốt kem đi kèm với hải sản.

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-084-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Những con Hàu tươi, ốc, tôm, ngao và langoustine

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-097-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Langoustine

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-101-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-103-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg

wpid-wpid-BrittanyHuyenChi1208-122-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.jpg
Trên đường về, cửa hàng bán đồ Bretagne truyền thống, ngọt ngào!
wpid-wpid-trans-2012-08-20-16-04-2012-08-20-16-04.gif

Hành Trình Ẩm Thực
Kỳ 1 – Revuca thân yêu!
Kỳ 2 – London, về nhà
Kỳ 3 – Paris, tình yêu không đến từ ánh mắt đầu tiên


About huyenchi11

Huyen Chi was born in a foodie family and trained to cook at 6 year old. At 8 year old, she started to manage her family kitchen: planning meal, purchasing ingredients and cooking. She learnt first from mum but much more from grand-dad, the head-chef of the the family, an army nurse who travelled from place to place, tasted local food and cooked it. http://huyenchi11.com/about/


Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

5 thoughts on “4. Rennes – Brittany | Hành trình ẩm thực châu Âu kỳ 4