5 lý do để đi du lịch một mình


Nếu đi du lịch (không phải đi nghỉ mát nhé) tôi thích đi một mình vì sẽ được tự do làm những điều tôi dự định, không bị phụ thuộc về thời gian cũng nhưng là bị ràng buộc các giác quan, tôi được đắm mình vào nơi mà tôi đến (mức độ ít nhiều là do tôi). 

Tôi trở nên linh hoạt hơn: tự tin đi lại, bắt chuyện với người lạ, kết bạn với những con người thú vị.

Tôi biết, đối với một số người, ý nghĩ về việc đi du lịch một mình là “không tưởng” cũng giống như việc mẹ tôi không thể hiểu nổi tại sao con gái lại thích đi du lịch một mình – một vài bạn comment trên Facebook của tôi là họ muốn đi nhưng sợ – một đôi người Ý mà tôi gặp trong quán focacia ở Bari cũng nói rằng họ không có thói quen đi du lịch một mình vì lý do an toàn. 

Trước khi đi tôi cũng sợ, sẽ ra sao nếu tôi bị cướp, bị mất sạch tiền và tệ hơn nữa. Đi rồi thì thấy con người, đa số là tốt. Tất nhiên không phải là tất cả, điển hình như người chủ cho tôi thuê phòng ở Milan, lão già dụ tôi về nhà hắn ngủ ở Florence, bà da đen ngồi cạnh tôi trên chuyến tàu đêm từ Toulouse đi Lyon, những đứa trẻ đêm láo toét ở Napoli hay những kẻ khó chịu ở trên phà từ Bari đi Korfu. Nhưng xét cho cùng, ở đâu cũng vậy, có kẻ xấu người tốt.

Lợi ích của việc đi du lịch một mình thì nhiều, đây là một vài điểm đối với cá nhân tôi.

1.  Đi bất cứ đâu bạn thích, khi bạn muốn
 Đây là một trong những lý do lớn nhất vì sao người ta thích đi du lịch một mình.
 Không bị phụ thuộc vào người khác, bạn được tự do đến nới bạn muốn đến vào khi mà bạn muốn.
Đi cùng với người khác thường sẽ có sự thoả hiệp – nhường nhịn, nhất là khi bạn là người cả nể, như tôi. 
Nếu bạn tìm được một người rất hợp, tuyệt, còn nếu không thì đi một mình sẽ chủ động hơn. 

2. Cảm nhận được nhiều hơn 
Đi cùng với người khác bạn sẽ dành nhiều thời gian nói chuyện quan tâm đến nhau. Đi một mình, các giác quan của bạn được tự do. Bạn sẽ quan sát được nhiều hơn, học được nhiều thứ hơn. Bạn sẽ hoàn toàn “đắm mình” vào nơi mà bạn đến. 

3.  Kết bạn dễ dàng hơn 
Khi đi một mình bạn không có trách nhiệm phải “hầu chuyện” người đồng hành của mình. Bạn có xu hướng bắt chuyện với người mới và họ cũng dễ chủ động để làm quen với bạn hơn.
Đôi khi chỉ là những câu đơn giản:

  • Đã có ai ngồi ở đây chưa?
  • Trông bạn giống như là từ Nhật đến nhỉ?
  • Bạn cũng là dân balo à, bạn đi lâu chưa?

4. Bạn tự tin và trưởng thành hơn   Bạn không còn đặc quyền tự cô lập mình hoặc là ỷ lại vào người cùng đi. Bạn buộc phải hoà nhập, học cách cởi mở và chấp nhận sự giúp đỡ của mọi người, đồng thời học cách tự chăm sóc và bảo vệ mình. 

5. Bạn học được nhiều thứ
Bài học lớn nhất là về chính bản thân mình, bạn là ai, bạn mơ ước gì, điểm mạnh của bạn là gì, điểm yếu là gì …
Nếu đi lâu thì bạn còn học thêm  nhiều về giao tiếp, ngôn ngữ, cách lên kế hoạch, cách phòng tránh rủi ro v.v…

wpid-wpid-DSC06949-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Ở nhờ nhà Elodie, bạn của Antoine bạn của Tobias bạn tôi, vô tình lại là một cô gái gốc việt dễ thương.

wpid-wpid-1-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Florence – host của mình ở Carnoet- Brittany làm galette và crepe đãi mình. Ở đây, ai ăn tự tráng bánh. Cô ý cứ bảo “để tao chụp ảnh cho mày”.

wpid-wpid-2-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Trà bánh với Mariene, biết thêm về bánh calenes và ẩm thực Bordeaux

wpid-wpid-3-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Đi chợ với Thomas ở Toulouse

wpid-wpid-4-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Đi đạp xe cả buổi chiều với bác kiến trúc sư già và chụp ảnh với ông bạn của bác.

wpid-wpid-7-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Gặp bốn đứa ở chợ Victor Hugo một buổi sáng sớm, mấy đứa nó mua bánh mì và xúc xích ở trong chợ rồi mang đến quầy rượu ngồi, và rủ mình đi cùng, (tiếc là đã không đi) một văn hoá rất phổ biến ở Toulouse, Lyon …
Thằng Thomas- thằng béo cầm bánh mì- bảo, gặp mày ở đây tao rất thích vì thông thường bọn nó, khi nói đến Pháp chỉ biết có Paris.

wpid-wpid-6-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Gặp Maria ở Lyon, hai đứa đi lang thang dưới mưa, ăn uống rồi làm đủ các tư thế để chụp ảnh. Giờ mình vẫn còn giữ liên lạc.
Nó là đứa mà bảo mình “Relax! When you enjoy the cold, you don’t feel that anymore” khi thấy mình run rẩy.

wpid-wpid-DSC08451-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Lang thang với Yuga cả buổi tối ở Milan, trời thì mưa tầm tã và áo mưa của bạn ý thì bị ướt nhẹt, khổ.

wpid-Florence-huyenchi2012-001-2013-03-28-11-39.jpg

Florence: Savino nấu bữa tối, chuẩn bị bữa sáng và dạy mình làm cafe kiểu Ý

wpid-wpid-DSC08621-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Không có Enrica thì mình đã lạc trong cái mê cung Venice này, và không thể đi nhanh và nhiều như thế; có cảm giác là ẩm Thực Venice bi ảnh hưởng khá nhiều bởi ẩm thực Địa Trung Hải.

wpid-wpid-9-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Gặp Alberto và cô bạn người Thổ Nhĩ Kỳ (đến ở trọ nhà hắn – couch-surfing) , gà còn nợ hắn bữa tối và kem granita-Sicily

wpid-wpid-10-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Perugia, khi không biết ở đâu, gà bám theo cô bạn người Nhật và tìm được chỗ trọ

wpid-wpid-11-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Napoli, first time feeling home after a long journey (lần đầu tiên có cảm giác ấm áp/ở nhà sau một chặng đường dài) với những người bạn ở trong hostel tuyệt nhất.

wpid-wpid-12-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Ở Bari, gặp Jo và hai cậu con trai thông minh, lanh lợi ngoan ngoãn của anh. Câu chuyên về anh thật dài, một người Nhật mải mê kiếm tiền và rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý chỉ nghĩ đến tự tử. Cuối cùng anh vứt bỏ tất cả để trở về với gia đình.

wpid-wpid-15-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
Corfu, bị ốm và vật vờ cả ngày nhưng đến cuối ngày lại tìm được sự bình yên bên cạnh ông lão câu cá trong khi chờ phà để quay lại Bari.

wpid-wpid-14-2013-03-28-11-39-2013-03-28-11-39.jpg
San Sebastian nhộn nhịp và thanh bình với những món Tapas/pinchos ngon lành. Đến đây, cuối chặng đường, gà thấm mệt và thích có những khoảng thời gian ở một mình.


About huyenchi11

Huyen Chi was born in a foodie family and trained to cook at 6 year old. At 8 year old, she started to manage her family kitchen: planning meal, purchasing ingredients and cooking. She learnt first from mum but much more from grand-dad, the head-chef of the the family, an army nurse who travelled from place to place, tasted local food and cooked it. http://huyenchi11.com/about/

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *