0. Ẩm Thực Vương Quốc Anh (phần 2) 7


 
Đồ ăn của Anh còn có Sunday Roast, English Breakfast và English Afternoon Tea.

  • Sunday Roast – Bữa nướng ngày chủ nhật
  • English Breakfast – Bữa sáng Anh
  • English Afternoon Tea – Trà chiều

Tôi còn nhớ rất rõ những tháng ngày học đai học ở Nottingham, đi làm thêm và đi làm tình nguyện, cũng nhờ đó mà tôi tiếp xúc thường xuyên với Sunday Roast, đủ loại, và bắt đầu thử English Breakfast.

wpid-wpid-Sunday_roast_-_roast_beef_1-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Sunday Roast

Lần đầu tiên tôi biết tới Sunday Roast là khi đi làm phục vụ tiệc ở bộ quốc phòng. Chúng tôi, khoảng hơn chục người phục vụ, xếp thành hàng, mỗi người hai cái khăn trắng muốt thẳng thớn ở hai tay – phải lót khăn như thế để tránh bỏng tay vì đĩa đựng đồ ăn rất nóng. Để đảm bảo vệ sinh và không làm giảm nhiệt độ của món ăn, đĩa thường được làm sẵn nóng bằng máy hoặc bằng lò nướng.

Hai người đầu bếp đứng phía trong quầy, luôn tay xếp đồ ăn lên đĩa theo một trật tự định sẵn, dùng ngón trỏ và ngón cái lùa vào khăn sạch, lau vết lem nhem bị rây ra, rồi đẩy ra phía ngoài.

Chúng tôi theo thứ tự, chờ đến lượt mình, mỗi người bê hai đĩa, đi thẳng đến lối ra trước mặt, đẩy cửa, đi qua, vào phòng tiệc, đặt xuống trước mặt quan khách theo sự chỉ dẫn của người điều phối, trở lại bếp theo một cửa khác, và cứ thế  thành vòng tròn liên hoàn cho đến người khách cuối cùng.

wpid-wpid-Hallsilverservicetablecloths-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Sunday Roast – bữa nướng ngày chủ nhật, cũng như cái tên của nó hẳn là phải liên quan đến nhà thờ, sự nghỉ ngơi, và thời gian để chuẩn bị một bữa ăn dinh dưỡng ra trò.
Có tài liệu nói rằng, Sunday Roast bắt nguồn từ vùng Yorkshire. Người dân theo đạo, trước khi đi nhà thờ đã chuẩn bị sẵn món thịt, bỏ và lò. Tới khi cả gia đình trở về thì đã có thịt nướng nóng hổi chờ sẵn.
Lại có tài liệu cho rằng, món thịt nướng bắt nguồn từ một “truyền thống” của những người tá điền. Sau cả tuần quần quật lao động, sáng chủ Nhật khi trở về từ nhà thờ, họ được chủ điền thết đãi một bữa nướng hoành tráng như bò nướng cả con chẳng hạn.

wpid-wpid-images-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Một đĩa sunday roast thường có:

  • Thịt nướng – thịt bò, cừu, lợn, gà hay vịt, ngỗng, gà tây, hay thịt săn bắn
  • Khoai tây – nướng hay nghiền hoặc luộc
  • Rau luộc

Tất cả sẽ được rưới một thứ nước xốt thịt nâu sánh, ai thích ăn thêm muối hay hạt tiêu thì tự phục vụ.

Đầy đủ hơn thì món này sẽ có thêm Yorkshire pudding, một loại bánh nướng mặn, phồng rộp lên, giống như là vỏ bánh xu kem nhưng mà dai và ít béo hơn, ăn cùng với nước xốt rất hợp.

 

wpid-wpid-1__@__images-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Yorkshire Pudding

Say này tôi còn gặp lại Sunday Roast trong nhiều buổi tiệc tùng khác, như là trong lễ đính hôn của bạn tôi, trong buổi tiệc giáng sinh ở Hilton hay trong bữa tiệc của iCue.
Có vẻ như là cứ dính dáng tới không khí trang trọng, lịch thiệp và truyền thống Anh là sẽ có món Sunday Roast.

Món này có ngon không?
Cũng thường thôi!

Nếu bạn ăn quen rồi thì thấy cũng không đến nối quá chán. Nhưng tôi cá là nếu ai đó quen ăn đồ thuần Việt, mà đem chuẩn của ta vào để so sánh, thì sẽ ngã ngửa ra.

Thịt gì mà kỹ thế, khô thế, nhạt nhẽo quá thể; rau gì mà chán; đến nước xốt cũng đoảng vị.

Ấy thế mà người ta yêu thích cái thứ nước sóng sánh này lắm. Chả là nếu không có cả nước xốt nữa, thì không nuốt được.

Tôi nhớ, ngày tôi được cử đi làm ở sân vận động, khu vực VIP. Đó là một phòng rộng được trang hoàng đẹp đẽ với các bàn tiệc, một chiều của phòng là khung kính uốn theo sân vận động để khách vừa ăn uống lại vẫn theo dõi được trận đấu trực tiếp.

Nhiệm vụ của chúng tôi là phục vụ họ vào giờ nghỉ giữa hiệp và khi trận đấu kết thúc. Ở nghĩ giữa hiệp họ đuowcj phục vụ hoa quả, rượu, phomat. Và khi trận đấu kết thúc thì họ được phục vụ – Sunday roast, tiếp theo là cafe, bánh và hoa quả.

Riêng phần Sunday Roast, vì có nhiều lựa chọn từ thịt đến rau nên họ xếp thành hàng để chọn. Tôi đứng ở vị trí phục vụ phía sau quầy, hỏi họ ăn rau nào, khoai tây nọ rồi cuối cùng là rưới nước xốt. Tôi thường lịch sự hỏi họ là muốn nhiều xốt hay ít, có thêm một chút nữa không?

Chao ôi, những cái mặt nghệt ra vì chờ bông trở nên linh hoạt:

  • “Yes, please!!” (vâng, làm ơn!)
  • “Thank you so much!” (cám ơn rất nhiều!) và những câu tương tự.

Ô hay! Thứ nước xốt làm thay đổi thái độ, nét mặt.

Cũng trong thời gian đi làm thêm đó, tôi học được rằng, dinner không phải là bữa tối mà là bữa ăn chính trong ngày, đôi khi là vào buổi chiều.

Sunday Roast chán chết thế thôi, nhưng mà nếu được cách điệu đi, giống như ở nhà hàng The Rules mà tôi đi ăn để “khám phá” thêm ẩm thực Anh, thì cũng được lắm.
Họ vận dụng cách nướng tái của Pháp – thịt ngọt, mềm, đậm đà; Họ luộc rau xanh mướt, vừa tới, lại bày thêm rau sống ăn kèm.
Tươi mới hơn, ngon lành hơn và đẹp đẽ hơn!

 

wpid-wpid-therulessundayroast1-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Sunday Roast tại The Rules

wpid-wpid-therulessundayroast-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Sunday Roast tại The Rules

English Breakfast 

Lần đầu tiên tôi thử English Breakfast là đi làm tình nguyện ở Crocus Cafe, quán cafe do sinh viên trường tôi lập ra để làm từ thiện.
Đó là một đĩa ú ụ gồm có nấm rán, trứng ốp, đậu hầm, cà chua rán, thịt muối rán và bánh mì. Ri rỉ rì ri, cái gì cũng rán, béo ngấy quá, không thể chịu nổi, ăn một bữa là đủ cho cả ngày.
Thế mà cũng có lúc tôi ăn ngon lành nữa là khác!

 

wpid-wpid-2__@__images-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Món này có thể thêm bớt khoai tây chiên, black pudding (dồi tiết lợn), hash brown (khoai tây viên rán), xúc xích, scrambled egg (trứng chiên đánh xù) và trứng chần.

 

wpid-wpid-hashbrown-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Hash brown

wpid-wpid-scrambled-eggs-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Scrambled egg

wpid-wpid-black-pudding-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Black Pudding

Ngán ngấy vậy mà đã có lúc tôi ăn ngon lành, như khi tôi xuống Cambridge hay khi chị Hương làm bữa sáng cho hai chị em.
Lẽ nào là do có cốc nước cam đi kèm, và bánh mì thì không bị rán?!

wpid-wpid-dsc06229-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-351.jpg

Giờ nhắc đến, tôi bỗng thấy thèm đậu ninh xốt (baked bean) và khoai tây nướng nguyên củ cả vỏ (jacket potato) mà thời còn tôi đi học dự bị hay phải ăn.
Ngày đấy, ở căng tin quanh đi quẩn lại có vài món như thế, tôi ăn cho đủ bữa, cũng ít khi nhớ tới, mà sao bây giờ lại … thèm.

wpid-wpid-jacket-potato-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Jacket Potato, có baked beans và bơ ở giữa. Thường mình có thể yêu cầu họ rắc thêm phô -mai lên trên nữa.

English Afternoon tea

Trà chiều thì lại ở một cung bậc khác, đến cả những người Pháp ỉ ôi lắc đầu ẩm thực Anh mà lại thích trà Anh, thì chúng tôi khó mà “thoát”. Chúng tôi, những đứa vừa mở mắt ra là trà và trước khi đi ngủ cũng rủ nhau uống trà.

wpid-wpid-165112_10150371370605595_7410779_n-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Trà chiều, ở The Walk, Nottingham

Trà chiều là một trong những nét văn hoá ẩm thực tinh tế của Anh, được khởi xướng bởi Anna Maria Stanhope, nữ công tước của vùng Bedford. Chuyện kể rằng khi bữa trưa thịt cá bị thay bằng bữa trưa nhe thì cứ đến cuối giờ chiều là công tước có cảm giác bải hoải, bà liền nảy ra ý tưởng tổ chức tiệc trà và mời bạn bè  đến thưởng thức cùng, vừa để bớt cơn đói lại có bạn đàm đạo thêm vui.
 
 Sau này khi chuyển về London bà vẫn giữ thói quen này và cũng từ đó mà lệ trà chiều được lan truyền trong giới quý tộc Anh.

wpid-wpid-2-2012-04-6-22-35-2012-04-6-22-35.jpg

Trà chiều ở Wolseley, 160 Piccadilly, London -2012

Tất nhiên là chúng tôi không có tiền để thường xuyên đi trà chiều, nhưng chẳng ai cấm chúng tôi tụ trà ở nhà cả!

Như một thói quen, sáng ra đứa này đã hỏi đứa kia uống gì, nhưng phải đến buổi tối hay buổi chiều cuối tuần – một hôm mà ai cũng rảnh rỗi, lũ con gái mới rủ nhau “trà đê”.

Thế là từ trong tủ lạnh các loại bánh kem, từ trên các phòng các loại bánh quy, hôm thì trà nọ, hôm thì trà kia, tụ ở phòng khách. Chúng tôi đê mê trà bánh và chuyện đủ thứ trên đời.
Xét cho cùng thì ý nghĩa lớn nhất của trà chiều cũng là thế : “time with friends” – thời gian bên bạn bè, ấm trà câu chuyện.

Ẩm Thực Anh?!

Rút thì ẩm thực Anh là thế nào?
Dến người Anh còn phải thừa nhận là … chán, thế nhưng nếu xa nước Anh họ lại nhớ baked bean (đậu hầm) , brown sauce (sốt nâu), xúc xích, English Breakfast và tất nhiên là trà.
Đồ ăn của Anh có thể là nhạt nhẽo, ngấy mỡ, nặng bụng, nhưng nếu từng gắn bó với Anh, thì khi đi xa, bỗng chốc bạn sẽ có một niềm nhớ ngỡ ngàng …thì ra là, giống như khi xa một người rồi bạn mới nhận ra là mình đã … yêu!

Còn trà Anh lại là một “niềm nhớ” riêng.
Với những du học sinh về nước hay với người Anh đi ra nước khác làm việc, có cơ hội là họ sẽ gửi mua cho bằng được một chút trà. Quý lắm!

Ẩm thực Anh dù tệ trong con mắt của đa số người nước ngoài, bị phủ nhận bởi chính những người bản địa nhưng lại in dấu ấn thân thương, trong tiềm thức của những con người, đã và đang gắn bó với mảnh đất này!

Huyền Chi – Hành Trình ẩm thực Châu Âu

Đọc thêm
Ẩm Thực Vương Quốc Anh phần 1
The Rules– nhà hàng cổ nhất London
London Broadway – Chợ ẩm thực ở London


About huyenchi11

Huyen Chi was born in a foodie family and trained to cook at 6 year old. At 8 year old, she started to manage her family kitchen: planning meal, purchasing ingredients and cooking. She learnt first from mum but much more from grand-dad, the head-chef of the the family, an army nurse who travelled from place to place, tasted local food and cooked it. http://huyenchi11.com/about/


Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

7 thoughts on “0. Ẩm Thực Vương Quốc Anh (phần 2)