home vs house


Bạn định nghĩa thế nào là mái nhà?

Với tôi đó là nơi ta trở về sau những ngày làm việc căng thẳng, nơi mà ta thấy bình an, nơi “của riêng ta”.

Nó không quan trong đó là nơi bạn thuê hay đó là căn nhà bạn sở hữu. Nhưng ở đó bạn có ít nhất một khoảng không gian của riêng mình, với đồ dạc và cách sắp đặt của bạn, nói một cách hơi quá đà – nó cũng hoàn toàn có thể là một căn phòng trống mà không ai được quyền quấy rầy bạn trong những khoảng thời gian nào đó.

Mỗi người có những đòi hỏi về không gian riêng, để nạp năng lượng, để sáng tạo … và để lại yêu thương.

Nhân tiện tôi xin nói một chút về nhu cầu cảm xúc của mỗi cá nhân, hay là NEEDS.

Nếu bạn không hiểu những nhu cầu cảm xúc của riêng mình thì đôi khi bạn sẽ rơi vào tình trạng bế tắc, chán nản mà không biết rõ nguyên nhân.

Ở một mức độ nào đó, mỗi người cần được đáp ứng những nhu cầu tối thiểu như là được khen, được nhìn nhận, được độc lập, được chiến thắng, được ôm ấp …

Hiểu được 2-3 nhu cầu thiết yếu của mình, bạn cần đáp ứng nó , nếu không nó sẽ kéo tình trạng tinh thần và sức khoẻ của bạn xuống. Và khi bạn thấy tồi tệ, bản thân mình còn không chăm sóc được thì đừng nói tới chuyện biết quan tâm và yêu thương người khác.

Bạn phải ích kỷ trước, yêu thương mình trước, vui vẻ trước, hạnh phúc trước thì bạn mới đem lại những điều tương tự cho mọi người được. Cũng giống như việc bạn phải có tiền bạn mới làm từ thiện được.
Còn nếu vay mượn cảm xúc từ đâu đó, ví dụ như làm trò cho người khác vui trong khi mình bất hạnh thì đến một lúc nào đó, bạn sẽ “phá sản”.

Những điều tôi chia sẻ dưới đây là quan điểm và nhận định từ kinh nghiệm cá nhân, nó đúng với tôi nhưng có thể không đúng với bạn, và đó là điều bình thường.
Vì thế bạn không cần phải phán xét, không cần phải tin cũng không cần phải áp dụng.

Khi tôi nói, kết hôn rồi thì phải ra ở riêng, có thể bạn sẽ phản đối cũng có thể bạn sẽ đồng tình. Và thực tế là người phản đối có, người đồng tình có; ai cũng có lý lẽ riêng của họ, nên đúng sai một lần nữa ta không bàn đến.

Việc gì đúng với bạn, thì bạn áp dụng, không thì thôi.

Trong cuộc sống của một gia đình nhỏ có những điều quan trong như quan hệ vợ chồng, nuôi dạy con cái, tài chính gia đình, sức khoẻ, tinh thần rồi mới đến quan hệ với bố me anh em và quan hệ xã hội.

Tôi nói là “rồi mới đến” bởi nếu gốc không tốt thì ngọn cũng sẽ không tươi. Và nếu ta tập trung vào bón lá thay vì chăm gốc rễ thì sớm hay muộn, cả một “hệ thống” sẽ sụp. Gốc mà sâu rục rồi thì không còn gì để cứu chữa.

Dù tất cả các thành viên trong gia đình đều tốt nhưng bản thân mỗi cá nhân có sự vị kỷ riêng, nhu cầu rất riêng, cá tính rất riêng, sở thích rất riêng … và để hài hoà 4 người trong một gia đình chứ chưa nói dến 5-7 người là một điều … vô vọng.
Sẽ có ai đó phải hi sinh, hoặc tất cả mọi người đều phải hi sinh …

Tai sao chúng ta lại làm khổ lẫn nhau? Tai sao bố mẹ đến tuổi “mặc xác chúng mày” lại vẫn phải đi chợ lo cơm nước cho lũ con đi làm về muộn. Lại phải lo từ chuyện điện, nước, gas … còn “chúng nó thì có biết đâu”, “chúng nó không biết nó sướng như thế nào”.

Còn những đứa con thì sẽ không thể sắp xếp công viêc và gia đình một cách hài hoà. Những việc quan trong như công việc, quan hệ vơ chồng bị những việc như là nấu cơm vào lúc 5 giờ … chi phối.

Và còn vô số những vấn đề, cứ tự nhiên nó nảy sinh ra … bởi tâm lý con người là phức tạp. Sư so sánh giữa quá khứ và hiện tại, sự thay đổi trong cuộc sống, sự đụng chạm để sở thích của nhau, sự không được đáp ứng nhu cầu và ti tỉ những thứ dáng nhẽ không nên có.

Một nguyên tắc đơn giản để chọn bạn: nếu cùng giúp đỡ nhau, gặp nhau vui vẻ thì chơi, không thì mỗi người một hướng, chúc bạn vui.

Vậy tai sao trong gia đình, ta phải bó buộc nhau để người nọ người kia đều thấy không thoải mái, để kìm hãm sự phản triển cá nhân.

Đành rằng là ta cần có thời gian ở bên nhau, nhưng hay chăng hãy dành trọn vẹn một ngày trong tuần hay trọn vẹn 1-2 bữa ăn thay vì những bữa cơm nặng nề trách nhiệm hàng ngày nhưng lại là kỳ đà cản mũi với những dự định và công việc còn đang dồn dập của ta.

Mỗi cá nhân đều có tính cách riêng, sở thích riêng, đòi hỏi riêng …. đều có những sự so sánh với quá khứ, với những khả năng có thể xảy ra. Bắt 4 người như vậy ở chung với nhau đã là không thể dung hoà mà không thương tổn chứ chưa nói đến nhiều người hơn.

Sao ta phải cố bó buộc nhau, vì những điều không tốt đẹp hơn.

Những người mẹ Viêt luôn hi sinh vô điều kiện vì chồng, vì con và họ chấp nhận điều đó. Nhưng để hi sinh thêm cho một người ngoài thì là điều xét về tình hay lý, với họ cũng đều vô lý. Lý trí của họ có bảo thì cảm xúc cũng không nghe.

nhưng mỗi cá nhân có những yêu cầu riêng về không gian, sở thích

Ngôi nhà mơ ước của mình phải có vườn trồng rau gia vị, có căn bếp với đầy dụng cụ nấu nướng để mình nghịch ngợm, có phòng đọc sách, phòng khách, phòng ngủ và phòng làm việc riêng của mình mà khi mình ở đó thì không ai được quấy rầy.

Nhưng mái nhà hoàn toàn có thể bắt đầu bằng một căn hộ đi thuê hay nhỏ hơn nữa.

Một điều không thể phủ nhận được là văn hoá và môi trường sống làm thay đổi con người. Những bạn từng đi du học, sống độc lập rồi thì sẽ luôn có xu hướng tìm một không gian riêng cho mình, dù là chưa lập gia đình cũng tự thuê nhà để ở.
Ngược lại, những bạn chưa từng sống tách biệt với bố mẹ thì … khá khó khăn để thuyêt phục họ tách ra.

Đó là khi chưa kết hôn. Còn khi kết hôn rồi, vẫn vậy!

Cá nhân mình còn từng nghe một số anh mới lấy vợ kêu, “vợ anh ích kỷ, cứ đòi ra ở riêng”. Rồi thì một số người lớn tuổi đồng tình, người khác lại phản đối. 

Có lẽ, trong quan niệm của họ, ở cùng để phụng dưỡng và chăm sóc bố mẹ.

Nhưng đó có thực là phụng dưỡng chăm sóc hay là cùng “làm khổ” nhau.

Lại quay lai câu chuyện, bạn sinh con ra để làm gì?! Để về già có người chăm sóc hay để con cái thực hiện những ước mơ hoài bão còn dang dở của bạn.
Bạn sinh con ra là vì con hay vì bạn?


About huyenchi11

Huyen Chi was born in a foodie family and trained to cook at 6 year old. At 8 year old, she started to manage her family kitchen: planning meal, purchasing ingredients and cooking. She learnt first from mum but much more from grand-dad, the head-chef of the the family, an army nurse who travelled from place to place, tasted local food and cooked it. http://huyenchi11.com/about/

Leave a comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *